Có những hành trình không cần quá ồn ào để trở nên đáng nhớ. Với mình, chuyến đi lên Putaleng theo hướng mới từ Mường Hum (thuộc Lào Cai) chính là một hành trình như thế – lặng lẽ, nguyên sơ nhưng đủ sâu để khiến mình nhớ rất lâu.
Thay vì dòng người hối hả trên những cung đường quen thuộc, Mường Hum đón mình bằng sự tĩnh lặng của núi rừng. Hành trình bắt đầu từ khu vực đập thủy điện, băng qua những thửa ruộng bậc thang trải dài – nơi nhịp sống dường như chậm lại ngay từ những bước chân đầu tiên. Buổi sáng ở đây trong và yên đến mức mình có thể nghe rõ từng tiếng gió, từng bước chân chạm đất.

Rời khỏi ruộng bậc thang, mình chính thức bước vào khu rừng nguyên sinh thuộc Khu bảo tồn thiên nhiên Bát Xát. Cảm giác đầu tiên là sự nguyên vẹn – một kiểu hoang sơ mà không phải cung đường nào cũng còn giữ được. Cây cổ thụ cao vút, dây leo chằng chịt, thảm rêu phủ dày dưới chân, ánh sáng chỉ len lỏi qua từng kẽ lá. Mọi thứ như chưa từng bị xáo trộn.
Điều thú vị là dù cung đường này rút ngắn thời gian trekking từ 3 ngày xuống còn 2 ngày, nhưng mình lại không hề cảm thấy vội. Ngược lại, hành trình mở ra như một “triển lãm sống” của đại ngàn, nơi mỗi đoạn đường lại mang một màu sắc khác nhau.
Mình đi qua những cánh rừng xanh bạt ngàn, những đoạn sống lưng núi cao vút, rồi bất chợt gặp những khoảng không gian mở ra rộng lớn. Có những lúc chỉ cần dừng lại giữa đường, mình đã có thể nhìn ra xa, thấy núi nối núi, thấy bầu trời như rộng hơn rất nhiều.

Điều mình thích nhất ở cung đường này là nhịp đi. Những bước chân không cần hối hả, mà vững chắc – đi để cảm nhận, đi để nhìn, để thấy rõ từng thay đổi rất nhỏ của rừng. Từ ánh sáng xuyên qua tán cây, lớp rêu ẩm dưới chân cho đến mùi của đất, của lá mục… tất cả khiến mình nhận ra rằng hành trình này không phải để “đi cho xong”, mà là để thực sự trải nghiệm.
Đi từ hướng Lào Cai lên, có thể rừng hoa đỗ quyên không dày và rực rỡ như phía bên kia núi, nhưng đổi lại là sự đa dạng trong cảnh quan. Từ những điểm cao, mình có thể nhận ra dáng núi của Phan Xi Păng, Kỳ Quan San, Lảo Thẩn, Nhìu Cồ San hay Ngũ Chỉ Sơn… Tất cả hiện lên hùng vĩ, thiêng liêng theo một cách rất riêng của Tây Bắc.

Càng lên cao, hành trình càng trở nên thử thách. Đoạn gần đỉnh gần như là dốc đứng, mình phải bám vào những gốc đỗ quyên cổ thụ phủ đầy rêu phong để leo lên. Dưới chân là lớp rêu mềm như nhung, xung quanh là không gian tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy nhịp thở của chính mình. Có những đoạn đi qua, mình thật sự có cảm giác như đây là những bước chân đầu tiên đặt vào nơi này.
Và rồi khi chạm đến đỉnh Putaleng, điều mình cảm nhận rõ nhất không phải là khung cảnh trước mắt, mà là cảm xúc bên trong. Một chút nhẹ nhõm, một chút tự hào, và nhiều hơn là sự bình yên. Sau tất cả, hành trình này không chỉ là chinh phục một ngọn núi, mà là đi hết một quãng đường của chính mình.

Hành trình từ Mường Hum lên Putaleng vì thế không chỉ là một cung trekking mới, mà còn là một cách chạm vào đại ngàn theo một cách rất riêng – chậm hơn, sâu hơn và nguyên bản hơn.
Và nếu muốn trải nghiệm cung đường này theo một cách đặc biệt hơn, bạn có thể thử sức với Giải leo núi đỉnh Pu Ta Leng – Đại ngàn hoa đỗ quyên lần thứ nhất – một hành trình chinh phục nhưng cũng là cơ hội để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của núi rừng Tây Bắc:
- Thời gian: 07h00 ngày 28/03/2026
- Địa điểm: Mường Hum, Lào Cai
- Nội dung: Cự ly 12km leo núi đường dốc tự nhiên, xuất phát từ thôn Pờ Hồ (độ cao ~1.100m) lên đỉnh Putaleng (3.049m), thời gian thi đấu từ 7h00 đến 12h00 cùng ngày
- Đăng ký: Đến hết ngày 25/03/2026 (liên hệ Phòng Văn hóa – Xã hội xã Mường Hum)
Một hành trình không chỉ để chinh phục độ cao, mà còn để chạm vào cảm xúc của chính mình – theo cách rất thật, rất riêng giữa đại ngàn Tây Bắc.








